나태한 소드마스터 - The Lazy Swordmaster.

Chương 80 - Rainfield (1)

The Lazy Swordmaster!

.

.

.

“…”

Riley luôn thích mưa.

Cậu thích mưa trong kiếp trước của mình, và vẫn thích nó ngay cả trong kiếp này.

Cậu thích nghe những âm thanh của hạt mưa.

Dựa đầu vào tay, cậu thích ngắm phong cảnh bầu trời với những đám mây đen trong khi tận hưởng bầu không khí khi mưa.

Hơn nữa…

“Đơn hàng của ngài đã sẵn sàng.”

"Oh!"

Ngoài ra, Riley còn thích uống bia đen và ăn Onion Pancake (Bánh hành tây) vào ngày mưa.

P E R F E C T I O N. – T U Y Ệ T !!!

"Đây rồi! Đây rồi!"

Khi Riley đến thị trấn Rainfield lần đầu tiên, vào ngày đầu tiên, cậu phát hiện bánh hành tây ở đây giống như những gì mình đã từng thích trong quá khứ. Khi tìm thấy nó, cậu không thể khỏi sốc một lúc.

Có hôm cậu ăn bánh hành tây ba bữa một ngày.

“Cuối cùng cũng được ăn nó rồi!” ~ 

Từ trước đến giờ, Riley luôn đến đây với Sera. Vì vậy, cậu không được uống rượu gạo của Rainfield, một loại đồ uống đặc biệt tương tự như rượu gạo ở kiếp trước của Riley.

Bây giờ, điều đó không còn là vấn đề.

Với thức ăn mang đến bàn, Nainiae chỉ nhìn chằm chằm vào cái bánh và hỏi Riley:

"Cái gì đây ạ?"

“Đó là bột chiên!”

"Bột chiên?"

Nó còn được gọi là bánh hành tây. Thế giới này không có cái tên như thế này. Nên tên mới được đặt như vậy.

Trong thực tế, thực đơn nó có tên là "Bột chiên phẳng". Thực phẩm được làm bằng bột phẳng chiên với nhiều loại rau và hải sản.

"Rồi, ăn thôi!”

Riley đưa một cái bánh cho Nainiae và cũng đưa loại sốt đen cho cô.

“Cô có thể chấm bánh với sốt này! Nhưng ăn bánh không cần sốt vẫn ngon!”

 Việc những món ăn đặc sản dành cho thời tiết mưa thế này được tạo ra cũng là lẽ thường.

Thức ăn này ở Rainfield chính xác là thế, và nó là một món ăn đặc sản nổi tiếng của thành phố.

“Trong trường hợp đó, cảm ơn vì đồ ăn!”

Nainiae cẩn thận cắt một miếng rồi dùng dĩa đưa nó về phía miệng. Miếng bánh có hơi nóng bốc lên.

Cô bé từ từ nhai nó.

“Ah…”

Crunch!

Cùng với âm thanh, đôi mắt của Nainiae mở to.

Không thể đợi thêm nữa, Riley hỏi:

"Nó thế nào?"

“Um! Um! ”

Cô không thể nói được vì cô có thức ăn trong miệng, nhưng cô gật đầu nhiều lần với khuôn mặt hơi đỏ vì phấn khích.

"Cô đang nói nó là ngon, đúng không?"

“…!”

Mặc dù Nainiae đã thổi để làm nguội trước khi ăn, có vẻ như miếng bánh vẫn còn quá nóng. Cô vẫn không thể nói được. Thay vào đó, cô ấy chỉ gật đầu một lần nữa.

Nainiae nuốt những gì cô vừa nhai, và giải thích ấn tượng của cô về thức ăn:

“Về vẻ ngoài, em tưởng nó trông như mớ hỗn độn của ai đó vừa nôn ra… không như vậy, nó rất là ngon!”

"Bãi nôn à? Nghe khắt khe thế!”

Riley nở một nụ cười.

Chắc chắn, thức ăn không trông giống hệt như trong quá khứ của Riley. Phiên bản trên thế giới này nhìn khá là thô lỗ, nên cậu có thể hiểu nó trông như thế nào với Nainiae.

“Nó rất ngon! Đặc biệt là phần giòn ở phía rìa!”

“Này, đừng chỉ ăn những phần đó chứ!”

Phần rìa đó cũng là phần yêu thích của Riley.

“Bên trong thì ngon hơn! Ăn bên trong! Chúng mềm và ẩm!”

“À, vâng…”

Nainiae muốn ăn thêm phần rìa, nhưng cô nhường cho Riley. Vì vậy, thay vì phần rìa bánh, Nainiae bắt đầu tập trung vào bên trong.

"Xin lỗi! Rượu gạo đã đến!”

“À, đây rồi!”

Đó là lúc Riley và Nainiae đã ăn được một nửa. Một người phục vụ với nụ cười thân thiện mang thức uống mà Riley đã gọi cùng với bột chiên phẳng.

“Cậu chủ, đây là?”

Đó là một chất lỏng màu trắng. Nó gần giống như sữa. Nhận thấy chất lỏng bí ẩn, Nainiae nhìn Riley.

Mặc dù Nainiae hỏi, Riley hoàn toàn không phản ứng. Thay vào đó, cậu ta chỉ chảy nước miếng trong khi nhìn chằm chằm vào thức ăn và đồ uống trên bàn.

“…”

Vào một ngày mưa, một rượu gạo đi cùng với bột chiên phẳng là tuyệt hảo.

Rượu gạo tại Rainfield được làm từ mưa, vì vậy nó nổi tiếng với hương vị tinh tế. ~ 

"Hehe ... Sera không có ở đây! Hôm nay, mình thực sự có thể uống nó!'

Một ngày mưa, bột chiên cùng rượu gạo.

Ba điều này kết hợp với nhau hoàn hảo.

Khóe miệng của Riley đang cong lên.

“Cậu chủ. Đây là đồ uống có cồn… phải không? ”

Sắp sửa tu ngụm rượu, nhưng cậu rùng mình sau khi nghe được câu hỏi của Nainiae.

“…”

“Xin lỗi, cậu chủ thân mến! Em không tin là cậu chủ đủ tuổi để… ”

Riley mới đang 19.

Cậu chưa đủ tuổi.

Thực ra, không có tuổi giới hạn, vì vậy nó không quan trọng.

Tuy nhiên, Iris đã nói với Riley ‘Con chỉ được uống khi quá 20 tuổi!' vô số lần, đến mức như ai đó gắn câu nói ấy vào tai Riley vậy.