Xàm Nhân

Chương 2: Lễ trưởng thành(Re)

Vol 1

Chương 2: Lễ trưởng thành



Cuối cùng cũng tới, cái ngày mà tôi chính thức bước sang tuổi đi tù (đùa thôi). Ngày mà tôi chính thức mở đầu cho cuốn nhật kí ước mong của tôi. Lễ trưởng thành sẽ được tổ chức vào ngày hôm nay.


Ngồi trên chiếc xe ngựa cũ, tôi cùng cha đi đến ngôi đền ở sau thị trấn. 



Ngôi đền đông kín người. Những đứa trẻ từ các ngôi làng xung quanh đến để làm lễ trưởng thành. Có cả những kẻ từ kinh thành và các học viện đến để tuyển những đứa trẻ ưu tú.



Dĩ nhiên là tôi biết điều đấy. Chỉ có một vấn đề duy nhất: tôi bị mắc chứng sợ đám đông. Có lẽ là di chứng từ kiếp trước. Hồi đó tôi và ông già chỉ toàn quanh quẩn kiếm những đồng xu lẻ. Thời gian đâu mà gặp mặt người khác.




Mà kệ, nếu như không thể chữa được thì có 2 cách khác có thể làm.



Bỗng từ đằng xa có hai bóng hình tiến đến.





Người hiện đang nói chuyện với tôi là anh em nhà Atlanta. Họ là anh em sinh đôi.


Người anh tên là Doki, được mệnh danh là thiên tài vùng này. Anh ta có thân hình trung bình, cao tầm 1m6. Khuôn mặt điển trai theo kiểu ngứa đấm và ánh mắt của hắn như nhìn thấu được tâm can ngươì khác. Nhờ vào tài năng ăn nói, đầu óc nhanh nhạy và gương mặt dễ nhìn. Anh ta là người sáng giá nhất trong buổi lễ ngày hôm nay.


Bên cạnh là người em của anh ta, Điko. Gương mặt của họ khá là giống nhau. Nhưng thân hình người em lại đô con và nét mặt thô hơn người anh. Cậu ta cũng chính là kiếm sư trẻ nhất vùng này. “Kiếm Quang Điko”. Nghe giống mấy đứa trẻ ở khu ổ chuột cũ ghê ấy. Và nét đặc chưng của gia đình nhà Atlanta hiện rõ trên mặt hai người họ, mái tóc đỏ rực. Thật là chói lóa.


Mà nói thật thì, tôi là một kẻ rất kém trong việc tả lại ngoại hình của người khác. Chính xác hơn thì ngoại trừ lão già, tôi đã quên gần hết những người tôi từng gặp ở quá khứ. Kể cả những người tôi không muốn quên.



Doki cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi bằng một câu hỏi. Rất thẳng thắn, tôi khá thích tính cách này của cậu ta. Nếu cậu ta xấu thêm chút nữa có lẽ chúng tôi có thể kết bạn được rồi.



Quan hệ giữa tôi và họ cũng tốt. Tuy không phải gặp nhau là cười nói vui vẻ những cũng không đến nỗi tệ.


Không như cái đám người đang đựa vào tường và quan sát chúng tôi. Chính hơn đó là kẻ mà khiến tôi gặp rất nhiều phiền phức từ trước đến giờ. Căn bản cũng vì gái. Nếu ko vì tôi là thằng đàn ông duy nhất gần gũi với Miya thì đâu đến mức bị người ta ghét thế này.




Trưởng thôn và người kiểm duyệt tiến lên bục lễ và nói lớn. Người kiểm duyệt hôm nay chính là bác Lion. Họ có công việc là sử dụng thánh tích để hướng dẫn mọi người có được phước lành của thánh.



‘Hừm, có tổng cộng 57 đứa trẻ’


Tỉ lệ sinh ở xung quanh đây khá thấp. Và ko ngạc nhiên nếu bạn bắt gặp một gia đình khi người cha gần hít hương đất thì đứa con mới ra đời.(Mà chắc quái gì đã là con của ông ta). Vậy nên bất cứ thứ gì liên quan đến trẻ con thì mọi người đều dành một sự quan tâm đặc biệt.


Và nhìn cái khuôn mặt của những đứa trẻ kìa. Tôi không kìm được tiếng cười mất. Đúng là kiểu mong đợi chỉ có ở trẻ con.


Mà thật ra tôi cũng chả mong đợi gì lắm về [Bảng trạng thái] khi mới chỉ cấp 1. Nhưng điều quan trọng nhất đó chính là nghề nghiệp và danh hiệu. Vì nghề nghiệp là yếu tố quyết định sự thăng tiến của bản thân. Giống như Miya có nghề nghiệp là Đại pháp sư. Nó giúp cô ấy giảm lượng ma lực khi dùng [Kĩ năng] và tăng hiệu quả của nó. Và danh hiệu chỉ được trao khi có sự công nhận của thánh. Nó rất hiếm có và rất ít người có được danh hiệu. Nhưng chỉ cần có 2,3 cái danh hiệu thôi cũng đủ để gọi là người quan trọng rồi.



Bây giờ đã là người thứ 12 rồi. Những người trước đều có chỉ số và kĩ năng thuộc loại trung bình cao.


‘3 Hiệp sĩ, 5 Pháp sư, 1 Thợ săn, 1 Nông dân,1 Trị liệu sư, 1 Thợ rèn. Xem ra năm nay có rất nhiều thành viên ưu tú.’



‘Ôh, đến họ rồi à’


Tôi khá là tò mò muốn biết về nghề nghiệp của họ.


---------------------[Bảng trạng thái]-----------------------------------

Atlanta Đoki.           14

Cấp: 1

Nghề nghiệp: Đại thuật sĩ

Kinh nghiệm: 2/100                       Thể lực: 100/100


KĨ NĂNG:

Thường kĩ:

+Thông hiểu ngôn ngữ: lv1 (Tăng khả năng học được các loại ngôn ngữ khác nhau)

+Thủy thuật :lv1 (Biến đổi ma lực thành nước thường)

Hiếm kĩ: 

+++Thủy nhãn: lv1 (Nhìn thấy được tính chất của vạn vật)

DANH HIỆU

Thông tuệ 

-Kích hoạt kĩ năng: Thủy nhãn.


Nhà chế tác.


Mong ước của trí tuệ.

-Kích hoạt kĩ năng: Thông hiểu ngôn ngư.̃

______________________________________



---------------------[Bảng trạng thái]-----------------------------------

Atlanta Điko.           14

Cấp: 1

Nghề nghiệp: Kiếm sư

Kinh nghiệm: 2/100                       Thể lực: 100/100


KĨ NĂNG:

Thường kĩ:

+Kiếm kĩ: lv1 ( Tăng cường thể lực nếu vũ khí là một thanh kiếm)

Cao kĩ: 

++Cường hóa thân thể: lv1( Tăng cường thể lực nhất thời)

++Phi kiếm: lv1(Phóng một đường ma lực theo lưỡi kiếm gây sát thương)

DANH HIỆU

Kiếm sư

-Kích hoạt kĩ năng: Kiếm kĩ


Lòng tự trọng của kiếm sư


______________________________________



Sau khi chứng kiến status hiện lên trên thánh tích của hai người họ. Cả ngôi đền ồn ào hẳn lên






Điều đó cũng khiến tôi ngạc nhiên đôi chút. Tuy rằng không được như Miya. Nhưng phải nói là họ có tiềm năng nhất trong các đứa trẻ.

Trên thế giới có tổng cộng 6 cấp độ theo như tôi đọc được từ thư viện.



Việc mà có được một kĩ năng cao cấp từ lv1 đã đủ chứng minh cho tư chất của người đó. 


‘Có hẳn danh hiệu cơ mà. Cũng không bất ngờ lắm’


Đang suy nghĩ thì cậu nhóc kế bên của tôi bất ngờ lên tiếng.



‘Anh hùng. Nghề đó chỉ là một dạng thăng cấp nghề nghiệp thôi. Chỉ khi nào bạn đạt đủ những danh hiệu mà vị thánh công nhận bạn mới có thể có được nghề nghiệp anh hùng.’


Nghề nghiệp của mỗi người không giới hạn chỉ một nghề. Bao gồm 3 loại:





Mải suy nghĩ thì người thứ 16 đã trở xuống với tâm trạng tức giận. Anh ta đạt được nghề nghiệp nông dân.


‘Ủa, “Anh hùng” có gì phải tức giận thế nhỉ?? Há há. Có câu gáy sớm ăn gì nào??’


Sau khi cười trong một trận đã đời, cuối cùng thì cũng đến lượt tôi. 


Tôi bước lên trên Thánh tích. Đây là một bệ đá cổ hình tròn có 4 vòng. Mỗi vòng đều có những kí tự khác nhau. Lượng ma lực ở gần Thánh tích luôn luôn dồi dào. Nên thường những nơi có Thánh tích là những thành phố giàu có. Đấy là đối với những Thánh tích từ 7 vòng trở lên.



Tôi nhắm chặt đôi mắt của mình. Mọi thứ dường như yên tĩnh đến kì lạ.



Tôi hiện giờ đang cảm thấy có một luồng không khí đi vào trong cơ thể. Người tôi bỗng nhẹ tênh. Có hình ảnh một người đang đứng nhìn tôi và cười. Một hình ảnh giống như tôi đã từng gặp qua. 


Ai vậy, thánh thần ư, tôi đã từng gặp ngài rồi chứ?


Hình ảnh người đó cứ thoát ẩn thoát hiện, mờ ảo và không rõ ràng. Tôi không thể nhìn rõ đuợc nhưng có thể đoán vị thánh này là một thanh niên. Khá cao và có thân hình khá cân đối.


Có rất nhiều điều tôi muốn hỏi. Nhưng bóng hình ấy chỉ cười trước những câu hỏi của tôi cho đến khi.



Khi kết thúc những lời đó. Vị thánh từ từ biến mất. 






---------------------[Bảng trạng thái]-----------------------------------

Niu

Cấp: 1

Nghề nghiệp: Nông dân

Kinh nghiệm: 1/100                          Thể lực: 100/100


KĨ NĂNG:

Thường kĩ:

+Cường hóa cơ thể: lv1 ( Nâng cao khả năng của cơ thể nhất thời)

+Năng suất: lv1 ( Tăng cường năng suất đối với các loại cây trồng)

+Tri thức phi nhân loại:lv@%#^#

DANH HIỆU: Không hiển thị

______________________________________


Rồi xong…..







Bác ấy lo lắng hơi quá rồi. Mà ngay từ đầu tôi đã biết trước rồi. 


Chỉ là không thể chấp nhận được sự thật như thế.





Buổi lễ đã kết thúc. Bên cạnh những sự tán dương hò hét là những cằn nhằn của số người.




Thất vọng. Tôi thật sự không có cái cảm xúc  như vậy. Chỉ là một chút khó chịu khi kết quả đi hơi lệch so với dự kiến. 


Nếu như tôi có được một nghề nghiệp ổn định nào đó thì việc tiến cấp của tôi sẽ ít gặp khó khăn hơn. Nhưng đối với nông dân thì thật không có hi vọng. Thật sự những người có nghề nghiệp nông dân sẽ chỉ có thể dừng lại ở một mức độ nhất định. Giống như cái số phận nghèo hèn đã vây lấy họ từ khi sinh ra vậy.



--------GIẤC MỘNG CỦA KẺ YẾU ĐUỐI-----------


“Con cảm thấy sao về sự yếu kém của mình. Cảm thấy ghen tị với những người có được sức mạnh. Không sao hết, con chỉ cần có mục tiêu là được. Bất kể người mạnh mẽ hay yếu đuối, họ đều có những mục tiêu của riêng mình. Lí do không quan trọng, cách làm cũng không quan trọng. Còn chỉ cần có kết quả thôi. Đó là thứ bình đẳng duy nhất trong thế giới này.”


Không phải những người luôn quan tâm về kết quả là xấu. Họ chỉ muốn che đi những yếu đuối, khuyết điểm của bản thân. Lí do mà họ làm không vĩ đại. Cách làm của họ không được tốt đẹp. Nhưng họ có mục tiêu. Chỉ cần như vậy thôi, tôi đã cảm thấy rằng họ đang sống rồi.


Đúng vậy. Chỉ cần có mục tiêu, tôi nhất định sẽ làm cho bằng được. Lí do ư. Bởi vì tôi thích. Cách làm ư. Tôi sẽ thử tất cả mọi thứ.








MỤC LỤC
BÌNH LUẬN